[Đam Mỹ] Biệt Lai Vô Dạng – Chương 4

Chương 4:

Tiếp tục dây dưa

Editor: Dạ Tước Phi Thiên

Beta + chú thích: Hạ Vũ

Người nọ vừa lên tiếng, Lạc Ngữ Thời hiển nhiên lại càng khiếp sợ: giọng nói này, không phải là hỗn thế ma vương của lớp [1] – Mộc Cận sao?

[1] Hỗn thế ma vương: ma vương hại đời, quỷ trong thời loạn (ví với kẻ gian ác chuyên làm hại nhân dân).

Mộc Cận lấy điện thoại di động ra chiếu lên mặt Lạc Ngữ Thời, sau khi nhận ra thân phận đối phương thì lập tức chửi ầm lên: “Lạc Ngữ Thời? Mẹ kiếp (a), tại sao lại là cậu? Con mẹ nó, đã trễ thế này rồi, cậu không về nhà mà còn chạy đến WC làm gì? Không phải… Cho dù là đến đi vệ sinh, vừa rồi lúc tôi hôn cậu thì tại sao lại không phản kháng? Cậu không phải là đồng tính luyến ái đấy chứ? Phì, phì… Mẹ kiếp, thật sự là đen đủi [2]!”

[2] Gốc là “nhật liễu cẩu” (日了狗), là một cụm từ mới được ưa chuộng trên Internet, ý chỉ vì chuyện của một người nào đó mà dẫn đến tâm trạng phiền muộn cực độ. (Nguồn: Baike)

Đối phương tức giận, Lạc Ngữ Thời lại càng tức hơn, tức đến nỗi sắc mặt đỏ bừng, cơ thể cũng không tự chủ được mà run rẩy theo: “Anh nói ai là đồng tính luyến ái đấy?”

“Nói cậu đấy, thì sao? Người bình thường có người như cậu chắc?” Mộc Cận nói một cách hùng hồn [3], “Không đẩy tôi ra còn chưa tính, cậu lại còn vươn đầu lưỡi? Cậu bị cấm dục lâu ngày sinh tật, hay vốn đã không bình thường rồi? Mẹ kiếp, thật là ghê tởm…”

[3] Gốc là “lý trực khí tráng” (理直气壮), nghĩa là cây ngay không sợ chết đứng, vàng thật không sợ lửa, có lý chẳng sợ, hùng hồn, lẽ thẳng khí hùng.

Mộc Cận vọt tới bồn rửa tay, vặn vòi nước ra, nghiêng đầu hớp mấy ngụm nước lạnh, phì phì phì phì mà phun ra một trận.

Lạc Ngữ Thời vẫn duy trì tư thế áp người vào tường như cũ, cảm giác nhục nhã kèm theo tiếng nước ào ào không kiêng nể gì mà lan ra, chỉ chốc lát sau đã rút hết toàn bộ khí lực của cậu.

Cậu không phải không biết Mộc Cận giao thiệp rất rộng, một đồn mười, mười đồn trăm, chuyện này rất nhanh sẽ thành trò cười truyền khắp trường. Miệng lưỡi con người đáng sợ, đen trắng cũng có thể đảo điên, huống chi Lạc Ngữ Thời vốn đúng là có vấn đề khác thường.

Cậu không dám tưởng tượng nếu chuyện này thật sự truyền ra ngoài thì hậu quả sẽ nghiêm trọng cỡ nào. Cậu thậm chí cũng không dám tưởng tượng giây tiếp theo, khi Mộc Cận đóng vòi nước, xoay người lại nhìn về phía mình, thì cậu nên giải thích với đối phương như thế nào.

Quả nhiên, trong ánh mắt Mộc Cận tràn ngập khinh thường cùng ghét bỏ, cứ như đang nhìn đống rác rưởi mãi không phân hủy. Ánh mắt kia làm trái tim Lạc Ngữ Thời đau đớn sâu sắc, khiến sự tự tôn của cậu sụp đổ trong phút chốc. Cũng chính dưới ánh nhìn soi mói kiểu ấy, Lạc Ngữ Thời bừng tỉnh đại ngộ: việc nên giải thích ra sao đã chẳng còn quan trọng, mà quan trọng là, chuyện này dù sao đi chăng nữa cũng không thể truyền đến tai người khác.

Cậu căm phẫn siết chặt nắm đấm, nặn ra một câu từ kẽ răng: “Anh muốn tiền, tôi có thể cho anh, chỉ cần anh không nói chuyện này ra ngoài, tôi có thể giúp anh làm một chuyện gì đó.”

Gương mặt đỏ bừng của Lạc Ngữ Thời dưới ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động lại càng lộ vẻ dữ dằn, dường như ngay cả mạch máu cũng muốn vỡ ra thành những vết bầm xanh tím.

Mộc Cận hiển nhiên không ngờ rằng tình cảnh này lại phát sinh, chẳng qua anh chỉ hẹn gặp mặt Diêu Tiểu Dao ở đầu cuối lầu hai, định thừa dịp đêm khuya vắng người thân mật một chốc, không ngờ lại trời đưa đất đẩy mà ôm lầm người, sau đó lại kéo theo một đống chuyện bí mật đáng ngạc nhiên như vậy.

Mộc Cận đánh giá Lạc Ngữ Thời từ trên xuống dưới một phen, giật mình phát hiện đối phương thân hình gầy yếu, hoàn toàn không giống bọn con trai cao lớn thô kệch khác. Trên sống mũi là một gọng kính mắt, trái lại có mười phần phong độ của kẻ trí thức. Gương mặt này, dù là ai nhìn vào cũng sẽ không cảm thấy cậu ta là một tên đàn ông thuần túy, vì sao trước kia mình lại không phát hiện cậu ta có khuynh hướng nghiêng về phương diện kia chứ?

Mộc Cận đắn đo suy nghĩ mãi cũng chắng có lời giải, cuối cùng đành phải cho là do Lạc Ngữ Thời khiêm nhường kín kẽ, bình thường ở trong lớp như ngọn núi ẩn trong sương mù [4], mỗi ngày không phải vùi đầu học luyện, thì cũng là gục đầu ngủ say, nếu không phải vì sự cố hôm nay thì thậm chí ngay cả diện mạo đối phương anh cũng không biết, chứ đừng nói đến xu hướng tính dục của cậu ta.

[4] Gốc là “bất hiển sơn bất lộ thủy” (山不露水): Không tiếp xúc thì không biết rõ, ý chỉ người nhạt nhòa, không hay thể hiện bản thân.

Điểm khác với những người khác chính là, đồng tính luyến ái đối với Mộc Cận mà nói thì cũng không phải chuyện hiếm thấy gì. Trái lại, trong cuộc sống của anh tràn ngập cụm từ bị thế tục xem là cấm kỵ này.

Nếu không vì cụm từ ấy, người cha thân sinh của anh đã không nhẫn tâm vứt bỏ cả gia đình, đệ đơn ly hôn rồi cao chạy xa bay với một người đàn ông khác. Nếu không vì cụm từ ấy, mẹ của anh cũng sẽ không bị ép gả cho một phú thương, trải qua một cuộc sống chẳng hề có danh dự.

Đồng tính luyến ái đối với Mộc Cận mà nói không chỉ là điều cấm kỵ, mà còn là một màn bi kịch tuyệt đối. Anh lạnh lùng quét mắt về phía Lạc Ngữ Thời, giễu cợt nói: “Thố nhi gia (b), đây là thái độ khi cầu xin người khác sao?”

Mộc Cận không e dè châm chọc Lạc Ngữ Thời đang lúc kích động. Bởi vì tức giận, hô hấp của cậu bắt đầu trở nên dồn dập khác thường: “Mộc Cận, anh đừng có mà được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.”

“Uy hiếp tôi? Được, vậy chuyện này cậu cũng không cần quan tâm nữa rồi, sáng mai tôi sẽ đăng nó lên báo.”

Mộc Cận xoay người rời đi, trong lòng Lạc Ngữ Thời bỗng nhiên hốt hoảng. Cậu theo bản năng cắn chặt môi, tiến lên túm lấy cánh tay Mộc Cận: “Tôi xin anh…”

Thật lâu sau, Mộc Cận bỗng nhiên phát ra một tiếng cười lạnh, hất bàn tay Lạc Ngữ Thời đang bám trên cánh tay mình ra: “Nói nhỏ quá, tôi không nghe được.”

Lạc Ngữ Thời lo lắng, bất chấp cất cao giọng lên: “Tôi nói tôi cầu xin anh.”

Mộc Cận cười khinh thường, cuối cùng mới chịu quay đầu lại: “Không biết lúc cầu xin thì phải quỳ xuống sao? Đứng nói thì gọi gì là đàn ông?”

Đồng tử Lạc Ngữ Thời đột nhiên mở lớn: “Anh muốn tôi quỳ xuống?”

“Nếu không thì sao?” Mộc Cận cười lạnh nói, “Muốn lên báo à?”

Lạc Ngữ Thời cắn nát môi dưới, máu chảy dọc theo khóe môi: “Đều là bạn học với nhau… Nhất định phải như vậy sao?”

“Cha mẹ của cậu không dạy rằng làm người, muốn được xem trọng thì phải có qua có lại sao? Tôi giữ bí mật giúp cậu, thì cậu cũng phải trả giá ngang bằng chút chứ.”

Bỗng nhiên bị người khác nhắc đến cha mẹ đã qua đời của mình, trong lòng Lạc Ngữ Thời đau đớn kịch liệt một hồi. Cậu phẫn nộ cắn chặt khớp hàm, chậm rãi cúi người xuống, một tay chống trên mặt đất, quỳ chân trái xuống trước, sau đó lại vạn phần gian nan thay đổi trọng tâm cơ thể, quỳ nốt đùi phải xuống.

“Mộc Cận… Tôi cầu xin anh, đừng nói chuyện này ra ngoài, anh muốn tôi làm gì cũng được…”

Mộc Cận muốn chà đạp danh dự của Lạc Ngữ Thời, đơn giản là định mượn việc này để trả thù cha đẻ của mình. Nhưng trông thấy dáng vẻ chực chờ bật khóc của Lạc Ngữ Thời, trong lòng Mộc Cận lại chẳng hề có chút hả hê khi trả thù thành công, mà trái lại có cảm giác tự trách vì vô cớ sinh sự.

Anh nhổ bãi nước bọt xuống chỗ bên cạnh Lạc Ngữ Thời, căm giận nói: “Cút đi, đừng để ông đây phải nhìn thấy cậu nữa, tên thố nhi gia không có tiết tháo.”

Lạc Ngữ Thời âm thầm áp chế lửa giận chỉ chực phun trào trong lòng, chống cánh tay đứng lên. Lúc cậu đang định đi qua Mộc Cận để rời khỏi WC, thì Diêu Tiểu Dao đến muộn bỗng nhiên sải bước vọt vào, chắn trước mặt Lạc Ngữ Thời: “Mộc Cận.”

Mộc Cận nghe tiếng quay đầu lại, vừa vặn đối mặt với Diêu Tiểu Dao: “Dao, sao bây giờ mới đến?”

Diêu Tiểu Dao áy náy giải thích: “Tiếu Vũ Phỉ có chút chuyện nên em ở lại giúp cậu ấy.”

Mộc Cận mắng: “Lại là cái cô nàng muốn tìm đường chết kia.”

Diêu Tiểu Dao oan ức liếc anh một cái: “Người ta làm gì anh chắc, cả ngày nói này nói nọ người ta.”

Mộc Cận mới vừa cãi nhau với Lạc Ngữ Thời nên đang không vui, lửa giận bừng bừng, tạt cho Diêu Tiểu Dao một câu: “Anh cứ không ưa cái bản mặt của cô ta đấy, em quản được chắc?”

“Anh ăn thuốc súng à, sao nóng tính thế? Em chẳng qua chỉ đến muộn một lát, có nhất thiết phải hùng hổ dọa người như vậy không?”

“Con mẹ nó, nếu em không đến muộn một lát, thì anh sao có thể cùng thằng nhãi này…” Nói được một nửa, Mộc Cận chợt nhớ mình vừa mới đồng ý giữ bí mật giúp Lạc Ngữ Thời. Anh thầm mắng một tiếng, không nói tiếp nữa, chỉ xì một tiếng: “Thôi, cứ nhắc là bực mình.”

Diêu Tiểu Dao cũng phát hiện ra bầu không khí giữa Mộc Cận và Lạc Ngữ Thời không ổn lắm, hỏi dò: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Diêu Tiểu Dao khoanh tay trước ngực, ung dung nhìn Mộc Cận và Lạc Ngữ Thời. Lúc cô đưa mắt sang chỗ Lạc Ngữ Thời, Lạc Ngữ Thời không nói một lời. Cô lại dời ánh mắt về phía Mộc Cận, Mộc Cận cũng chẳng hé một câu.

“Hai người các anh không muốn nói thêm gì à?”

Mộc Cận liếc cô một cái: “Em im miệng đi.”

Lạc Ngữ Thời bứt rứt cúi đầu, đi qua người Diêu Tiểu Dao, lách ra ngoài theo khe cửa.

Diêu Tiểu Dao còn muốn truy vấn Mộc Cận xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng Mộc Cận vẫn không chịu nói câu nào. Nếu anh đã đồng ý giữ bí mật cho Lạc Ngữ Thời thì sẽ không lật lọng, nói không giữ lời. Việc này không liên quan đến chuyện Lạc Ngữ Thời có phải đồng tính luyến ái hay không, mà Mộc Cận cho rằng làm người tối thiểu nhất cần phải có đạo đức.

Từ đó về sau, thái độ đối xử của Mộc Cận với Lạc Ngữ Thời đã xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Anh thường xuyên âm thầm quan sát Lạc Ngữ Thời, muốn đào ra lý do cha ruột của anh vứt bỏ vợ con từ trên người cậu.

Anh muốn biết Mộc Tinh Hà năm đó rốt cuộc đã trúng phải oai môn tà đạo (đường ngang ngõ tắt, chỉ con đường bất chính) gì, mà lại có thể bỏ rơi đứa con còn nhỏ tuổi và người vợ sớm tối làm bạn, một thân một mình theo đuổi cái gọi là tình yêu.

Anh cần một kiến giải có thể thuyết phục mình nghe theo vận mệnh, mà kiến giải này, có lẽ Lạc Ngữ Thời có thể cho anh.

Nhân thời gian nghỉ giữa tiết, Mộc Cận đuổi nam sinh ngồi trước bàn Lạc Ngữ Thời đi, đặt mông ngồi lên băng ghế của cậu ta, xoay người xuống gõ gõ mặt bàn của Lạc Ngữ Thời: “Đừng học bài, nói chuyện với tôi chút.”

Theo âm thanh cộc cộc mà ngón tay Mộc Cận gõ trên bàn phát ra, trống ngực của Lạc Ngữ Thời cũng bất giác đập thình thịch. Cậu vẫn cúi đầu không chịu đối diện với Mộc Cận, dùng giọng điệu lạnh lùng cự tuyệt đối phương: “Giữa tôi với anh không có gì để nói.”

Mộc Cận uy hiếp: “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt hả? Đừng có mà làm điệu làm bộ với tôi, ngẩng đầu lên.”

Lạc Ngữ Thời bực mình ngẩng đầu lên nhìn Mộc Cận: “Anh rốt cuộc muốn làm gì? Chuyện giữa chúng ta không phải đã chấm dứt rồi sao?”

“Chấm dứt lúc nào? Tôi có nói với cậu hai từ ‘chấm dứt’ này à?”

Lạc Ngữ Thời cả giận đáp: “Anh nhất định phải soi mói từng câu chữ như thế à?”

Mộc Cận nhún vai: “Tôi chỉ đang bàn việc mà thôi.”

Lạc Ngữ Thời nói không lại anh ta, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, tức giận nói sang chuyện khác: “Vậy anh rốt cuộc muốn nói cái gì?”

Mộc Cận liếc qua bờ môi Lạc Ngữ Thời một cái, cẩn thận hạ giọng hỏi: “Cậu… Có đối tượng chưa?”

__________________________________

Chú thích:

(a) Gốc là “ngã khứ” (我去), là một thán từ đã được lược bớt độ thô tục. Lúc thán từ ra đời ước chừng là khoảng năm 1999, học sinh trung học khá quen thuộc với mấy câu vui đùa mang chút ít thô tục giữa đám bạn học với nhau, hoàn cảnh ngôn ngữ lúc đó là vậy. Tình huống cụ thể như sau: Hai người bạn học đang đùa nghịch, một người bình thường luôn có xu thế biểu hiện vẻ yếu nhược định bụng phản kháng, thì người mạnh hơn phát hiện, lập tức dùng lời lẽ hù dọa đối phương, bình thường mọi người cơ bản đều nói: “Ái chà! Tao đm mày đấy (ngã khứ nhĩ mụ đích), không phục à?” Nhưng lúc thầy giáo đột nhiên xuất hiện, câu nói bị mắc lại trong họng, chưa kịp nói hết đã ngưng, thành ra: “Ôi chao! Tao đ (ngã khứ)”. Mọi người cười to, thầy giáo cũng không hiểu được. “Ngã khứ” được ra đời như vậy, bởi vì thành phần chứa ý thô tục đã bị bỏ bớt đi, mọi người có thể quang minh chính đại sử dụng, nên bắt đầu được lưu hành phổ biến. Dịch ra tiếng Việt thì nó giống “vãi”, có ý biểu thị sự ngạc nhiên, nhưng để phù hợp với một văn viết thì Vũ sửa thành “mẹ kiếp”.

(b) Thố nhi gia (兔儿爷): cụm từ chỉ nam xướng ngày trước. “Thố” là chỉ “tướng công” – cũng chính là chỉ luyến đồng các loại. Chuyên có một kiểu nam nhân làm nghề trai bao. Dựa theo thượng, trung, hạ tam giáo cửu lưu (đủ hạng người), tướng công chính là một nghề hạ cửu lưu – còn không bằng kỹ nữ. Bắc Kinh xưa, quản kỹ nữ gọi là “kê” (gà), quản nam kỹ gọi là “thố” (thỏ). Trung Quốc cổ đại, nam phong (gay) thịnh hành, thực tế sau thời kỳ Càn Long của Thanh triều cấm chơi gái, thì trái lại càng thêm cổ vũ mọi người chơi nam kỹ. Khi đó các chàng kép đóng vai nữ tính trong Kinh Kịch, thường kiêm luôn kiếm sống bằng việc khiêu dâm, gọi là tướng công hoặc thố nhi gia. Bởi vậy mở rộng ra thành từ mắng chửi người mang nghĩa là thằng ranh con (chỉ đám sinh sau đẻ muộn) và thố cao tử (chỉ việc phối ngẫu).

(Nguồn: Baike)

 

[Đam Mỹ] Đọa Tiên – Chương 2

Chương 2

Ngự sắc vũ sĩ chỉ thiên ý, cấm uyển chiếu tù họa tiên phù

(Võ sĩ ngự sắc nghe thiên ý, kẻ tù cấm uyển vẽ tiên phù)

Editor: Hạ Vũ

Một khoảng không đen kịt đưa tay không thấy được năm ngón, âm thanh nước chảy nhỏ giọt yếu ớt mà đơn điệu dường như là tiếng động duy nhất trong không gian ẩm ướt này.

Bỗng nhiên, một hồi tiếng bước chân hỗn tạp truyền đến theo ánh lửa ảm đạm, cánh cửa sắt của địa lao phát ra tiếng vang kẽo cà kẽo kẹt.

Hai gã nam tử vận đồ cấm quân đĩnh đạc mở cửa, cầm bó đuốc khua khua vài cái, thấy trên sàn là một bóng người đen sì, không hề nhúc nhích cứ như đã chết.

Một người trong đó giơ tay áo lên che: “Mẹ kiếp, hôi quá… Ngươi nói xem cái thứ này bị giam đã bao lâu rồi, cũng chẳng thấy con mèo nào đến xem cả. Hôm nay hoàng thượng tâm huyết dâng trào hay sao mà lại đột nhiên muốn thẩm vấn phạm nhân chứ?”

Tên còn lại mượn ánh lửa lật sờ bên hông, miệng trả lời: “Đừng có nói lung tung! Để người khác nghe được ngươi so sánh hoàng thượng với con mèo, thì có mấy cái đầu cũng chưa đủ chém đâu… Tìm thấy rồi.” Gã đi lên phía trước, dùng chìa khoá mở ổ khóa sắt trên mắt cá chân tù phạm, đạp y một cước: “Này, nhanh lên một chút! Hôm nay phần mộ tổ tiên nhà ngươi bốc lên khói xanh (a) đấy, hoàng thượng muốn gặp ngươi. Đéo thể tưởng được (b), đường đường là dực lâm quân (c) vào cung đã ba năm cũng chưa chắc được gặp hoàng thượng một lần, mà một tên tù phạm dở sống dở chết như ngươi, cũng xứng được trông thấy thiên nhan!”

(a) Phần mộ tổ tiên nhà ai bốc khói xanh thì trong triều có người làm quan tốt, ý chỉ việc may mắn.

(b) Gốc là “cách lão tử đích” (格老子的), là ngôn ngữ địa phương của vùng Tứ Xuyên, dùng khi có chuyện không tưởng tượng nổi, không lường trước được phát sinh. “Cách lão tử đích” là một câu nói thô tục, nhưng thật ra đối với văn hóa ngôn từ của Tứ Xuyên thì lại là một sự hiểu lầm phổ biến, nó là một thán từ điển hình do văn hóa thổ dân Tứ Xuyên dung hợp với di dân sáng tạo ra. “Lão tử” là một tôn xưng khiêm tốn trong ngôn ngữ cổ Tứ Xuyên, người Hồ Quảng thì thích dùng các đại từ sở hữu như “ngã (tôi) cách”, “tha (anh ấy) cách”, cả hai kết hợp sinh ra “cách lão tử”. Ngôn ngữ Tứ Xuyên rất đặc thù, không biết cách dùng từ của dân Tứ Xuyên sẽ rất khó lí giải văn hóa Tứ Xuyên. (Nguồn: Baike)

(c) “Dực” () là phò tá, hỗ trợ.

Tên tù phạm kia bị trúng đạp, cơ thể hơi hơi run rẩy, dường như muốn ngồi dậy từ mặt đất, nhưng khi ý định này biến thành hành động thì cũng chỉ là run rẩy thêm vài cái mà thôi.

Thủ vệ thấy y thật sự không dậy được, sợ một hơi lên không nổi, trước khi hoàng đế thẩm vấn đã đi đời nhà ma, đành phải gọi đồng bạn đến, nửa dìu nửa kéo lôi y ra khỏi địa lao.

Phế điện tên là Thanh Diệu điện, thật ra cũng chẳng hoang phế mà chỉ hơi quạnh quẽ thôi, nghe nói trước kia là chỗ ở của một vị hoàng tử nào đó không được tiên hoàng sủng ái, về sau hoàng tử chết yểu vì bạo bệnh, cung điện cũng bị bỏ không, dần dà xuất hiện những lời đồn đãi về tà ma quấy phá các loại, nên lại càng không ai dám ở.

Về tòa địa lao được xây bên dưới Thanh Diệu điện, người biết được nội tình không nhiều lắm. Đám người trông coi bị hạ lệnh cấm khẩu. Tên tù phạm duy nhất trong địa lao rốt cuộc là người phương nào, phạm vào tội gì, vì sao bị giam ở hoàng cung mà không phải là Hình bộ, những điều này bọn họ cũng không quan tâm. Người hầu trong đại nội, chỉ cần xuất công lĩnh lương là tốt rồi, quá hiểu kỳ sẽ rất dễ rơi đầu, đạo lý này những kẻ ở trong cung lâu năm đều biết.

Cho nên, giữa lúc đêm khuya giông bão, hoàng đế dẫn theo một đạo sĩ đích thân ngự giá tới Thanh Diệu điện, cũng không gây nên bao nhiêu động tĩnh.

Ấn Huyên ngồi trên chiếc ghế gỗ đàn trong nội điện, mắt nhìn xuống cái bóng đen ba phần không giống người, bảy phần lại tựa quỷ trên sàn kia, nhịn không được nhíu nhíu mày.

Đây chính là người trong địa lao nọ? Không khỏi quá mức thê thảm. Áo dơ vải nát, đầu bù tóc rối, gầy đến mức có thể đem xương làm củi lửa, nằm rạp trên mặt đất im lìm bất động, trông còn tiều tụy hơn cả những chạc cây trụi hết lá trong ngày mùa đông.

Ấn Huyên bảy phần chán ghét, ba phần khinh thường nhìn thoáng qua, rồi dời tầm mắt, nhưng đáy lòng lại mơ hồ sinh ra ý giận: Dù có phạm vào thiên đại tội nghiệt, thì trên danh nghĩa vẫn là hậu duệ hoàng tộc, sao có thể cho phép mấy tên coi ngục chà đạp thành thế này! Lập tức giận tái mặt, hỏi Vi Nhất đang đứng bên cạnh: “Đây là người có thể giúp trẫm trừ tà tu chính mà ngươi nói?”

Vi Nhất gật đầu: “Nếu như bần đạo không tính sai, thì đúng là người này.”

Ấn Huyên nói giọng lạnh lùng: “Xem ra dù y còn sống thì cũng cách cái chết không xa, giải trừ nguy nan cho biên quan thế nào được?”

“Thiên ý như vậy, tự có đạo lý.” Vi Nhất bước lên phía trước, không ngại dơ bẩn mà đỡ người nọ dậy, lòng bàn tay phải áp vào lồng ngực y, trong miệng khẽ tụng một câu: “Thiên Tôn phúc sinh vô lượng.” Đoạn đưa một viên Chân Nguyên đạo gia tròn trĩnh nhu hòa vào trong cơ thể y, chậm rãi vận hành một vòng quanh kỳ kinh bát mạch.

Xua hết khí bẩn trong miệng ra, người nọ dường như hồi sinh từ cái chết, mấp máy bờ môi, cuống họng đã lâu không dùng phát ra tiếng nói khàn khàn khô khốc: “… Tiểu đạo sĩ, thứ ngươi tu là Thiên Tâm chính pháp?”

Tiểu đạo sĩ? Trông ta non nớt đến vậy hả? Vi Nhất ngẩn người, suýt chút nữa đã đưa tay lên sờ mò da mặt, vô thức gật đầu, đáp: “Vâng.”

“Ta bất bình với việc nhận không ân huệ từ người khác. Lần này nhận của ngươi một điều lành, ngày sau nhất định sẽ trả ngươi gấp mười.”

Lời nói này thật kiêu ngạo, cộng với tình hình trước mắt thì thậm chí còn rất buồn cười, nhưng Vi Nhất cũng chẳng hề thấy phiền lòng.

Tuy ông ta không rõ thân phận thật của người này cho lắm, nhưng từ việc đối phương chỉ cần một câu đã vạch trần pháp quyết tu hành của ông ta, thì chắc hẳn cũng là người đồng đạo.

Dù tu đạo hay tu phật thì đều coi trọng hai chữ nhân quả. Thi ân giúp người cũng được, thiếu nợ nhân tình cũng được, đều là cùng người kết xuống nhân quả. Khó có thể chấm dứt nhân quả báo ứng, thường thường sẽ trở thành số kiếp trong tu hành, cho nên phần lớn người tu hành đều không muốn dính dáng quá sâu đến mối quan hệ nhân quả với người khác, trừ phi là tận lực lấy thân ứng kiếp, truy cầu phá nhi hậu lập (d).

(d) “Phá nhi hậu lập” (破而后立) là một câu thành ngữ tiếng Hán, chỉ việc phá vỡ quy tắc vốn có thì mới có thể sáng tạo quy luật mới. Thuyết “phá lập” xuất phát từ truyền thuyết “bạch nhật phi thăng” (còn được gọi là “vũ hóa”, điều triển hiện ra là cảnh giới của người tu luyện) của Đạo gia. Tiếng Anh: break to find, fail to success.

(Nguồn: Baike + Tinh Hoa)

Vi Nhất thu hồi Chân Nguyên, chắp tay nói: “Không phải bần đạo cố ý thi ân cho ngươi, mà là nhận được thiên ý chỉ dẫn, cần tìm một vị có thể giúp đương kim thánh thượng giải trừ tình hình nguy cấp ở biên quan.”

“Thiên ý?” Đôi mắt người nọ lộ ra giữa làn tóc bẩn thỉu rối bời, nhìn ông ta, “Vậy ngươi nói một chút xem, thiên ý như thế nào?”

Vi Nhất nghiêm mặt đáp: “Thiên ý, chính là lẽ phải, là quy luật luân chuyển của vạn vật, là nguồn gốc của khởi diệt luân hồi.”

“Ồ!” Người nọ chua chát cười nói, “Tiểu đạo sĩ, ta thấy ngươi cũng là một người tu hành thành công, sao lại cũng học theo những kẻ phàm phu tục tử kia, vọng nghĩ lòng trời là lòng mình đây? Thiên ý là thiên ý, lẽ phải là lẽ phải, há có thể nhập làm một! Lẽ phải vô tâm vô ý, vạn vật tự nhiên mà sinh, tự nhiên mà có, tự nhiên quy về còn diệt, đây chính là ‘Đạo pháp tự nhiên’ ; mà con người lại tự xưng là linh hồn của vạn vật, nói trời cao có đức hiếu sinh gì đó, tỷ như ông trời đền bù cho người siêng năng, thật ra đó đều là vọng tưởng riêng của lòng người. Vì vậy, cái gọi là thiên ý của thế nhân, chính là nhân ý!”

Vi Nhất ngẩn ra, nhất thời không trả lời được, vẻ mặt hiện nét đăm chiêu, lẩm bẩm nói: “Thiên tâm thiên ý, đều là nhân tâm nhân ý? Những kẻ tu hành như ta đây hao tâm tổn sức chỉ để thăm dò thiên ý, hóa ra lại là nhân ý…”

Người nọ quay đầu, ngẩng gương mặt mơ hồ lên, nói với Ấn Huyên đang ngồi ngự y trên cao: “Tiểu hoàng đế, ngươi có chút điều phiền toái. Chân long khí trên người ngươi tuy thịnh, nhưng giữa lông mày lại có một đạo hung sát huyết quang trông như nét thẳng của chữ “đao” [1], nếu không kịp phá giải thì sẽ có họa chiến tranh.”

Ấn Huyên giận quá hóa cười, “Trẫm chỉ cần ra lệnh một tiếng, đầu của ngươi sẽ lập tức rơi xuống đất. Biết thế lúc trước không ngại cầm theo tấm gương, soi xem chỗ giữa lông mày của mình có hung sát huyết quang hay không!”

Người nọ cười khùng khục vài tiếng, chẳng xem lời uy hiếp của hắn ra gì: “Cái xác này cũng chỉ còn cách cái chết có nửa hơi thở, ngươi muốn thì cứ lấy đi.”

“Ngươi…” Ấn Huyên giận dữ, có ý trừng phạt thật nặng tên tội đồ phạm thượng này, nhưng lại nhất thời không thể nghĩ ra phải trừng phạt như thế nào. Giết y? Chưa cần phải động thủ, y cũng gần như mất mạng đến nơi rồi; hình cầu (e)? Chẳng có chút ý nghĩa nào đối với kẻ sắp chết; tru cửu tộc? Chính mình cũng ở trong cái cửu tộc đó đây… Sau cơn thịnh nộ, lại có chút cảm giác cùng quẫn hết cách (f).

(e) Hình cầu (刑求), Vũ tra Google thì thấy nó kiểu kiểu như là tra tấn bức cung, nhưng lại không phải, mà tìm cả hình lẫn bài viết đều không thu hoạch được gì, cầu giúp đỡ!

(f) Gốc là “vô tòng hạ thủ” (无从下手), chỉ việc không có đường nào, không có bất kỳ cách nào để bắt tay vào làm. (Nguồn: Baike)

“Có điều, cho dù bây giờ đầu ta rơi xuống đất, thì đối với ngươi cũng chẳng có chỗ nào tốt.” Người nọ nhanh mồm nhanh miệng: “Chi bằng chúng ta làm một cuộc giao dịch, ngươi thả cho ta một con đường sống, ta sẽ giúp ngươi giải họa binh đao, thế nào?”

Ấn Huyên khinh miệt hừ lạnh một tiếng, ngữ khí sắc bén vô cùng: “Lai lịch của ngươi ra sao, chẳng lẽ trẫm còn không biết? Những kẻ như ngươi, thả tới thanh lâu sở quán còn thích hợp hơn!”

Người nọ không thèm để ý, quay sang nói với Vi Nhất: “Trên người ngươi có luồng khí tà thi, là vật gì vậy, cho ta xem một chút.”

Vi Nhất móc từ trong ngực áo ra một chiếc hộp sắt buộc chặt bằng dây đỏ, mở ra rồi đưa sang.

Người nọ dùng ngón tay như cành cây khô run rẩy đón lấy, ngửi một cái, lại đóng nắp hộp ném về, “Binh sát cương thi. Thủ pháp luyện thi coi như chính gốc, dùng tâm pháp Cửu U Lão Quỷ, tám phần là thủ bút của đồ tử đồ tôn nhà hắn.”

Vi Nhất thấy một chữ y nói cũng không sai, kiềm nén nỗi kinh ngạc ở đáy lòng, có phần cung kính hỏi: “Người này thao túng binh sát cương thi công hạ Trình Trùng Quan, tiếp theo chỉ sợ sẽ là Chấn Sơn Quan, tiên sinh có kế sách ứng đối nào không?”

Gió đêm mang theo hơi nước lạnh buốt thổi vào từ ngoài điện, người nọ kéo mấy manh áo quần rách rưới, run lẩy bẩy đứng lên, nhưng trong giọng nói lại có sự hững hờ hoàn toàn không khớp với dáng vẻ chật vật của mình, “Ta xem ngươi tu vi không cạn, chẳng lẽ không có kế sách ứng đối?”

Vi Nhất lắc đầu: “Không phải bần đạo không muốn ra tay, mà là thiên… thiên ý không thể trái.”

“Sao vẫn chưa ngộ ra chứ.” Người nọ giận dữ nói, “Thôi được, ngươi nói thiên ý thì thiên ý vậy. Thiên ý bảo ngươi tìm ta, ngươi đã tìm được rồi, cọc nhân quả này cũng có phần của ngươi. Chân cũng đã bước, còn muốn dứt ra hay sao? Yên tâm, ta sẽ không để ngươi xuất công uổng phí, sẽ có lợi ích cho ngươi.”

Vi Nhất bị y đốp chát đến mức không phản bác được, đành phải nói: “Có lẽ làm trợ lực cho tiên sinh, chính là nhân quả trong một đoạn mệnh của bần đạo.” Buộc hộp sắt lại rồi cất kỹ, Vi Nhất nói tiếp: “Bần đạo muốn lên tường thành của Chấn Sơn Quan, bày bố một Thiên Cương Trùng Sát Phá Tà trận, mắt trận sẽ dùng bảy Thiên Khu Ngũ Lôi chú, đầu đuôi thì dùng lục dương chi vật áp trận, ở trung tâm thì tế một thanh Quỷ Đầu Đao đã từng chém chín mươi chín cái đầu của hung phạm, tiên sinh thấy thế nào?”

Người nọ khẽ gật đầu, “Cũng được. Có điều Thiên Khu Ngũ Lôi chú uy lực hơi yếu, tốt nhất nên dùng Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa chú.”

“Cửu Thiên Ứng Nguyên…” Nét mặt Vi Nhất trở nên cổ quái, ngay cả giọng nói cũng như biến đổi, “Tiên sinh đang đùa bần đạo chắc? Chú này là tiên chú, có tên trong bản ghi chép thiên thư, phàm gian nào có kẻ vẽ ra được nó?”

Người nọ một tay níu lấy vạt áo quấn người – nếu đống vải rách khoác trên thân còn nhìn ra được là vạt áo, ngón trỏ tay kia duỗi ra, móng tay bẩn thỉu đen kịt do nhiều năm không cắt, nay đã mọc dài đến độ cuốn thành vòng xoắn [2], “Ta chỉ vẽ một lần, ngươi nhìn cho kỹ vào.”

Móng tay bẩn vô cùng, vạch lên sàn nhà những vết bẩn màu xám tro, điểm từng tuyến sao, nét ngang nét dọc, nguệch ngoạc cứ như tiện tay vẽ bừa. Vi Nhất nghẹn họng, trân trối nhìn chằm chằm vào từng nét ấn nhớp nhúa này, chỉ cảm thấy linh đài ầm một tiếng nổ mạnh, dường như vô số bạch quang đột nhiên phẫn nộ phóng ra, lập tức hồn chấn phách run, mắt lóa thần mê.

Thần trí ông ta gần như chìm vào đạo tâm cảnh giới ngay tại thời khắc đó, theo hướng đi của nét bút, dùng tốc độ nhanh nhất tiến hành suy diễn. Sau ba nghìn sáu trăm lần, số lần suy diễn đã gần đến mức cực hạn mà tâm thần có thể khống chế, nhưng ông ta lại hoàn toàn không dừng lại được. Mỗi một nét kẻ tù tội sắp chết này vẽ ra, đưa, nhấn, nối, hất, đều chứa đựng uy lực cực lớn, dường như những ngôi sao luân chuyển liên tục theo bốn mùa, vạn vật trước mắt tuần hoàn trầm thăng, ông ta phải cố hết sức gia tăng số lần suy diễn, mới có thể đuổi kịp tốc độ của đối phương.

Ngay khoảnh khắc trước khi cảnh giới đạo tâm của ông ta tan vỡ vì không cách nào dung nạp nổi, người nọ vừa lúc kết thúc nét vẽ cuối cùng.

Cơ thể Vi Nhất chấn động mạnh một cái, thở phào một hơi thật dài, đầy đầu đầy người đều là mồ hôi lạnh, sự kích động và hãi hùng tràn ngập tinh thần ông ta.

Ấn Huyên có phần không hiểu thấu. Trong mắt hắn, hai người này đang vùi trên sàn nhà, một người dùng móng tay vẽ phù xấu như gà bới, kẻ kia thì lại xuất thần, thật sự quá buồn cười.

“Ngộ tính của ngươi hơi kém, nhưng tư chất thì coi như cũng được.” Người nọ gật gật đầu bắt bẻ, quay đầu nói với Ấn Huyên: “Tiểu hoàng đế, đừng quên gọi ngự y cứu ta, bảo bọn họ dùng kim châm hoa mai bảo trụ tâm mạch trước, nếu không sẽ không đợi được đến lúc dược lực phát tán.”

Vi Nhất ngẩn ngơ đắm chìm trong đạo tâm cảnh giới, sau một hồi thì rốt cuộc đã phục hồi lại tinh thần, lập tức quay đầu bái lạy: “Đạo học hèn mọn bái kiến chân nhân, mong chân nhân vui lòng chỉ giáo!”

Gọi mấy tiếng, cái đống đen sì sì trên sàn nhà kia vẫn không có chút phản ứng nào. Ông ta nhịn không được đưa tay thăm dò, phát hiện người nọ đã ngất xỉu mất rồi.

——•.° ♥ °.•——

Chú thích:

[1] Gốc cả câu là: 眉间一道立刀纹却见凶煞血光 (mi gian nhất đạo lập đao văn khước kiến hung sát huyết quang).

Lúc đầu Vũ tưởng ý câu này là kiểu ở ấn đường có một đạo hung sát huyết quang trông như vết dao, nhưng lại không hiểu từ “lập” (thẳng, đứng) là chỉ vết dao có hình dáng vết dọc hay chỉ con dao nó thẳng, nhưng sau một hồi tra cứu thì cũng mò ra được một nghĩa hợp lý nhất, là vết hung sát huyết quang này trông như nét thẳng 刂 của chữ “đao” (刀). Hán tự có nhiều bộ phận, nhiều cách chiết tự, Vũ không rõ lắm, đã làm hết sức rồi, nếu có sai sót thì rất mong được giúp đỡ.

Mọi người có thể tham khảo thêm tại đây.

[2] Móng tay khi mọc dài quá trông sẽ rất kinh khủng. Vào đây để xem hình ảnh.