[Đam Mỹ] Tru Hạc – Chương 2

Chương 2

Editor: Hạ Vũ

 

Thường Gia Tứ bị kinh hãi, sau khi rớt xuống đài cao liền lăn vài vòng, sau nửa ngày cũng không đứng dậy nổi, mãi đến khi một bàn tay xách cổ áo hắn lôi dậy.

Gia Tứ nghiêng đầu nhìn qua, đúng là vị thần tiên râu dê đã đưa mình đến đây.

“Hòa chưởng môn, ngươi nói bằng chứng, chính là tên phàm nhân này?” Đại hán uy vũ nhìn thiếu niên bỗng nhiên xuất hiện trước mắt, có chút khinh thường hỏi.

Hòa chưởng môn cười nói: “Triết Long trưởng lão hẳn là không biết, người này chính là một thôn dân bình thường dưới chân Tiểu Bình sơn, lúc trốn chạy lên núi tránh yêu thú làm loạn thì được sư đệ môn nội của chúng ta gặp gỡ rồi cứu xuống, lại tiện đường đưa bọn chúng đến tận đây luôn. Trải qua kiếp này mà hắn vẫn có thể sống sót, chắc hẳn quá trình lúc trước nhất định sẽ nhớ kỹ hơn bất cứ ai, có một số việc hỏi hắn sẽ thích hợp hơn.”

Thần tiên râu dê cũng mở miệng nói với Gia Tứ: “Ngươi xui xẻo gặp trắc trở như vậy, trong lòng đích thị rất khổ hận. Ta nói rồi, ở đây sẽ có người chủ trì công bằng cho các ngươi, chỉ cần kể lại chuyện ngươi đã nói với ta trên đường cho bọn họ biết là được.”

Cảm nhận được những ánh mắt kỳ quái từ bốn phương tám hướng lại bắt đầu dán lên người mình, Gia Tứ không khỏi sợ hãi, nhịn không được rụt cổ, nói quanh co khó tả.

“Ta… Ta…”

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Đám thần tiên tranh giành đến mức nhao nhao ầm ĩ loạn thành một bầy đó có liên quan gì đến mình? Gia Tứ hoàn toàn bối rối.

Thấy đại não hắn trống rỗng, Hòa Ung đành phải bước lên tương trợ: “Tiểu huynh đệ, ta biết trong lòng ngươi đang nghi hoặc, có điều chi tiết trong đó ngươi không cần giải, ngươi chỉ cần thành thực kể lại những chuyện ngươi đã trải qua, cũng chính là giúp đỡ chúng ta đại ân trừng ác dương thiện (trừng trị cái ác, đề cao việc thiện). Xong việc này, Từ Phong phái chúng ta tất nhiên sẽ tìm chỗ an thân mới cho hai huynh đệ các ngươi, cho ngươi sau này không còn ưu phiền. Cho nên… Như vậy đi, ta hỏi, nếu đúng ngươi gật đầu, nếu sai thì lắc đầu, được chứ?” Khẩu khí kia, thái độ kia, tràn đầy vẻ hòa ái dễ gần, đại nghĩa rành rành.

Thấy Gia Tứ không phản đối, Hòa Ung liền hỏi: “Mấy ngày trước trong thôn các ngươi xuất hiện một con yêu quái?”

Gia Tứ trì trệ thật lâu, mặc dù không biết đối phương có mục đích gì, nhưng nghe câu hỏi đó thì vẫn gật đầu.

Hòa Ung hài lòng.

“Yêu quái kia có phải thân hổ mặt người, miệng phun ác hỏa, hại chết toàn bộ thôn dân Thường Gia thôn hay không?”

Gia Tứ dường như đang nhớ lại tình cảnh tàn nhẫn lúc ấy, gương mặt lộ ra vài phần sợ hãi, mãi đến lúc Hòa Ung hỏi lại, hắn mới lại gật đầu một cái.

“Lúc yêu quái kia xuất hiện, ngươi có thấy bên cạnh nó còn ai khác không? Là kiểu mà khi những thôn dân còn lại đều đang chạy trốn, riêng hắn không sợ hỏa thiêu, cũng không sợ bị cắn, vẫn cứ một mình một đường ấy?”

Miêu tả của Hòa Ung như đang vẽ ra một bức tranh rất thật trong đầu Gia Tứ. Hắn khẽ giật mình, chậm rãi đưa mắt lên nhìn.

Hòa Ung nở nụ cười, biết mình lại nói đúng: “Người kia có phải cũng đang ở đây không? Tiểu huynh đệ, ngươi có thể nói cho ta biết hắn là vị nào không?”

Mắt thấy ánh mắt lo sợ nghi hoặc của Gia Tứ sau khi dạo qua một vòng sẽ nhìn về phía Thẩm Uyển Hưu, người áo trắng phe phẩy cây quạt bỗng nhiên lên tiếng.

“Hòa chưởng môn, ngươi nói vị tiểu ca này được các ngươi cứu trên Tiểu Bình sơn hả? Nhưng thời điểm yêu thú kia đại náo thôn trang Nhân giới đã qua ba, bốn ngày. Một người phàm tục, không chỉ có thể đào thoát từ ma trảo của hung thú Đào Ngột trong miệng ngươi, còn có thể sống qua vài ngày tại kết giới phong ấn trên Tiểu Bình sơn? Từ xưa đến nay, chỉ sợ cũng là người đầu tiên, tên phàm nhân này cũng quá lợi hại rồi!”

Lời này lại thực sự khiến Hòa chưởng môn mắc nghẹn. Biểu lộ của gã cứng đờ, nhìn sang sư đệ ở phía xa.

Sư đệ, cũng chính là đại ân nhân trong mắt Gia Tứ. Vị thần tiên râu dê kia lại trịnh trọng gật đầu với Hòa Ung.

Gánh nặng trong lòng Hòa Ung liền được trút hết, nói: “Nếu Phá Qua trưởng lão không tin, có thể tự mình tiến lên xem thử. Với trí tuệ của ngài, nhất định có thể nhìn ra tiểu huynh đệ này đến cùng có phải phàm nhân hay không, và có cùng Hòa mỗ thông đồng nói dối hay không.”

Người áo trắng tên Phá Qua cũng không khách khí, vừa thu quạt lại đã tiến lên, lại bị người bên cạnh vươn tay ngăn cản, lúc này liền ngừng bước chân.

Gia Tứ vốn chưa bao giờ gặp phải tình cảnh kiểu này, đã sớm sợ hãi tới mức bờ môi trắng bệch, không hiểu tại sao rõ ràng mình không hề xuống địa phủ nhưng vẫn lâm vào cảnh này. Chỉ cảm thấy những ánh mắt soi mói dưới đài cứ như dao nhọn muốn đâm chết mình, hắn sợ đến độ yếu ớt ngã xuống, bỗng nhiên trước mắt thoáng hiện ánh sáng màu xanh, một cánh tay vững vàng mạnh mẽ nhẹ nhàng đỡ lấy hắn lúc hắn sắp té ngã.

Gia Tứ mờ mịt giương mắt, lập tức đối diện với một gương mặt phong thần tuấn lãng. Người đó trường mi nhập tấn*, mắt như sao sáng, khí vũ phi phàm, thần sắc cũng không có vẻ gì là xem thường Gia Tứ giống như những người khác, trái lại khi phát hiện ra hắn đang sợ hãi, còn lên tiếng trấn an: “Chớ sợ, ta chỉ xem một chút thôi.” Giọng nói ấy kề bên nghe càng trầm ấm thuần hậu, an ủi nhân tâm. Còn cả bàn tay ấm áp đỡ sau lưng Gia Tứ nữa, thoáng chốc đã khiến cho tiểu phàm nhân hồn đang bay lên tận chín tầng mây rút lại ý đồ chống cự…

*Nghĩa là đuôi mày dài chạm tóc mai, chỉ lông mày đẹp.

Thấy Đông Thanh Hạc thản nhiên cười cười, lại nói: “Nhắm mắt lại.”

Gia Tứ liền nghe lời mà nhắm mắt lại.

Một đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm vào chỗ mi tâm của hắn, Gia Tứ cảm thấy hơi ngứa, nhịn không được nhăn mũi, bàn tay kia lại rời đi, rồi đặt lên bụng hắn.

Trong nháy mắt, bụng dưới Gia Tứ tràn tới một hồi nóng rực, nếu không phải cánh tay còn lại của người trước mắt vẫn đang đỡ lấy lưng, thì cảm giác nóng như lửa đã sớm khiến Thường Gia Tứ đau đến mức đứng ngồi không yên. Cũng may, ngay sau đó một luồng hơi lạnh theo bàn tay trên bụng chậm rãi tràn vào trong cơ thể hắn, khí mạch kia thấm lạnh dễ chịu, thuận tiện xua tan hết những mệt nhọc lạnh lẽo mấy ngày sau khi lên núi nơi lồng ngực Gia Tứ.

Chờ Gia Tứ mở mắt lần nữa, chỉ cảm thấy hai mắt rõ ràng như thoát thai hoán cốt, thập phần thần kỳ.

Thấy Đông Thanh Hạc thu tay lại, Hòa chưởng môn lập tức tới gần, trên mặt mang vẻ chờ mong.

“Đông môn chủ, sao rồi?”

Đông Thanh Hạc xoay người lại, không phụ Hòa Ung sở liệu, vuốt cằm nói, “Vị tiểu huynh đệ này không linh căn không tu vi, đích xác là phàm nhân.”

Hòa Ung không kìm được vui mừng.

“Vậy làm sao hắn có thể lẩn trốn phía sau Tiểu Bình sơn và sống sót nhiều ngày như thế?” Phá Qua thấy rất khó hiểu.

“Chỉ có thể nói ông trời mở mắt, không nhìn nổi ác nhân làm hại, người thiện chết oan.” Hòa Ung than thở, nhưng chỉ nhận được một rổ khinh bỉ từ dưới đài.

Đông Thanh Hạc quay đầu lại nhìn thiếu niên ngơ ngác ngồi bệt trên mặt đất, nói: “Nhưng thật ra là vì… Trong bụng hắn có nội đan của Đào Ngột thú, dựa vào chích hỏa (“chích” là thiêu đốt) trong nội đan mới ngăn được hàn khí nặng nề trên Tiểu Bình sơn và công kích từ những yêu vật nhỏ kia.”

Lời này vừa nói ra đã như một tiếng sấm san bằng đất đai, không chỉ nhiều người của Thanh Hạc môn giật mình, mà ngay cả đám người Từ Phong phái cũng trợn trừng mắt, trong đó sư đệ râu dê kia trừng lớn nhất. Ông ta cứu được Thường Gia Tứ cũng hơn nửa ngày rồi, vậy mà không hề phát hiện trong bụng phàm nhân kia có nội đan yêu thú?”

“Ý môn chủ là con Đào Ngột thú thiêu hủy thôn trang đó đã chết? Nội đan còn nhập vào bụng tên nhãi phàm nhân này?” Phá Qua cũng lộ vẻ kinh ngạc hiếm thấy, “Nhưng con Đào Ngột thú kia hung hãn dị thường, bình thường ít nhất cũng phải bốn, năm vị đệ tử tu vi Kim Đan mới có thể miễn cưỡng bắt nó, vậy thiếu niên phàm nhân tay trói gà không chặt này thì lấy nội đan Đào Ngột thú từ đâu ra?” Không phải trên đường nhặt được rồi ăn vào chứ hả?!

Đông Thanh Hạc tựa như cũng đang suy nghĩ, lại quay sang Gia Tứ, rồi hỏi một câu Hòa Ung mới vừa hỏi.

“Lúc trong thôn xảy ra hoả hoạn, ngươi có thấy ai bất thường không?”

Thân thể Gia Tứ đã khá hơn nhiều, thần trí cũng minh mẫn lên theo. Hắn nhìn chằm chằm nam tử khí vũ hiên ngang trước mặt, thoáng hồi tưởng, rồi “Ừ” một tiếng.

Đông Thanh Hạc dịch qua, để Gia Tứ có thể thấy rõ bộ dạng của Thẩm Uyển Hưu trên mặt đất: “Người kia… Có phải là hắn hay không?”

Gương mặt của người trên mặt đất tuy hơn phân nửa bê bết máu, nhưng mặt mày vẫn có thể phân biệt được. Gia Tứ chỉ nhìn chốc lát, động tác gật đầu lúc này quả quyết hơn nhiều. Thời điểm trong thôn xuất hiện yêu quái, thật sự là hắn cũng thấy người này rồi, hình ảnh đó, Gia Tứ vừa thấy đã khó quên.

Đông Thanh Hạc cong cong khóe miệng.

Hòa chưởng môn đã cảm thấy không ổn, vừa muốn mở miệng, lại bị Đông Thanh Hạc cướp lời: “Lúc ngươi thấy hắn, hắn đang làm gì?”

Thường Gia Tứ nói: “Hắn… Hắn đang, đang đuổi đánh con đại yêu quái đó…”

“Đuổi đánh yêu quái? Yêu quái kiểu gì? Có phải thân hổ mặt người miệng phun ác hỏa như Hòa chưởng môn của chúng ta nói không?” Phá Qua nghe xong cũng nở nụ cười, nhịn không được cùng truy vấn.

Thấy Gia Tứ lại gật đầu, Hòa Ung không khỏi nhíu chặt lông mày, không hài lòng nhìn về phía sư đệ nhà mình.

Sắc mặt sư đệ râu dê kia cũng rất chi không tốt, ông ta trầm giọng nói với Gia Tứ: “Tiểu huynh đệ, lời ngươi nói với ta trên đường đi cũng đâu phải như vậy, ngươi nói lúc ấy ngươi trông thấy một người xuất hiện cùng yêu thú, còn phóng hỏa cản đường thôn dân, vây khốn già trẻ gái trai trong thôn chết cháy toàn bộ, nhưng sao bây giờ lại đổi trắng thay đen rồi? Ta biết phàm nhân các ngươi tin vào nhân duyên quả báo, nếu ngươi nhớ lầm thì hãy suy nghĩ thật kỹ rồi nói, nhưng nếu bao che hung phạm, thì sao xứng với những thôn dân uổng mạng kia! Bọn họ đều là đồng hương thân quyến của ngươi, sợ là sau này gặp Diêm Vương sẽ không được bỏ qua đâu.”

“Ta… Ta không… nói bậy…” Gia Tứ bị sự lạnh lùng nghiêm nghị trong ngữ điệu của đối phương uy hiếp, sợ tới mức da mặt cũng tái xanh, bất giác tới gần bóng dáng cao lớn có thể khiến hắn cảm thấy yên ổn kia.

Đông Thanh Hạc chỉ cảm thấy tay áo bị siết chặt, nghiêng đầu nhìn qua, một bàn tay nhỏ bé hãi sợ đang níu chặt lấy mình.

“Thần, thần tiên đại nhân, ta không hề gạt người, ngươi có thể… có thể hỏi ca ca ta…” Gia Tứ thấy đối phương nhìn qua, nỗ lực giải thích với y. “Đúng là ta nhìn thấy một người ở cùng một chỗ với yêu quái trong thôn, yêu quái miệng phun ra lửa vừa đỏ vừa đen, muốn thiêu mọi người trong thôn chết cháy, mà trong tay người kia cũng có một ngọn lửa, nhưng hắn không thiêu cháy thôn dân… Ta chưa bao giờ nói là hắn… là hắn thiêu chết thôn dân, bởi vì lửa trong tay người kia đốt… đốt con yêu quái kia! Ta không gạt người… không gạt người…”

Đông Thanh Hạc nhìn thiếu niên nôn nóng đến mức đỏ cả mắt trước mặt, giọng nói bỗng nhiên dịu dàng.

“Đừng vội, ta tin ngươi…”

 

Advertisements

[Đam Mỹ] Tru Hạc – Chương 1

Chương 1

Editor: Hạ Vũ

 

Thường Gia Tứ cảm giác mình bay lên trời.

Không, phải nói là hắn chết trước, sau đó bay lên trên trời.

Tại sao hắn phải chết, chuyện này có phần nghiệt chướng.

Mấy ngày trước, Thường Gia Tứ tỉnh ngủ, phát hiện trong thôn bỗng nhiên xuất hiện một con yêu quái khổng lồ. Con yêu quái kia cơ thể giống hổ, lông bờm màu đen vàng, nanh vuốt sắc bén nhưng lại mang khuôn mặt người, dáng vẻ thập phần hung ác. Nó phóng hỏa khắp nơi, đốt rụi thôn trang, thiêu người trong thôn chết cháy, làm hại Thường Gia Tứ và ca ca Thường Vượng để bảo vệ tính mạng chỉ có thể đánh liều chạy thục mạng, cuối cùng trốn lên Tiểu Bình sơn sau thôn.

Từng có lời đồn đại, Tiểu Bình sơn ở cực nam, núi cao chín nghìn nhẫn (đơn vị đo lường thời xưa, bằng 8 thước hay 7 thước), nếu phàm nhân trèo được lên đó thì có thể nhìn thấy thần tiên, nếu có thể hái được quả tiên trên đỉnh Tiểu Bình sơn để ăn, thì chính người đó cũng có thể biến thành thần tiên, có thể thấy được Tiểu Bình sơn kia không phải là một ngọn núi bình thường. Như vậy, nơi thần tiên ở này đương nhiên không phải chỗ người bình thường có thể chạm đến. Từ nhiều năm về trước, đã luôn có những dũng sĩ không tin tà ma từ bốn phương tám hướng hẹn nhau kết bạn, dẫn theo gia hỏa mưu toan muốn lên vùng đất cực hiểm này, nhưng những người này không phải vừa đi đã bặt vô âm tín, thì cũng là cách một hồi lại bị dã cẩu xảo quyệt tha về vài đoạn chi gãy thân tàn, chết không toàn thây. Vì vậy, dần dà cũng chẳng còn ai dám không biết tự lượng sức mình đi thực hiện giấc mộng thần tiên này nữa.

Lời đồn đại như thế, Thường Gia Tứ lúc nhỏ đã nghe không biết bao nhiêu lần, nếu không phải bất đắc dĩ, làm sao hắn có thể lên núi tự tìm đường chết đây?

Kết quả chứng minh điều Gia Tứ lo lắng là có lý, Tiểu Bình sơn kia thật sự là một ngọn núi tuyệt mệnh. Nếu nói dưới chân núi còn có thể lờ mờ nhìn thấy chút hoa hồng cỏ xanh, lối quanh đường hẹp, thì càng trở lên lại càng rét lạnh, băng thiên tuyết địa trong sơn đạo biến hoá kỳ lạ, tứ tuyệt cô trì, thỉnh thoảng còn có thể trông thấy thú dữ qua lại. Hai huynh đệ Thường gia vừa lên liền không còn đường rút lui, đầu tiên là ướp lạnh ba ngày ba đêm trong động tuyết trên núi, sống dở chết dở, sau đó là bị rắn độc cắn, còn bị nhền nhện đuổi theo, bị kền kền mổ, bị đóng băng, bị hỏa thiêu, sau đó…

Sau đó bọn họ đã chết rồi.

Gia Tứ lo rằng cái chết sẽ là một chuyện rất đáng sợ, sẽ xuống địa phủ, sẽ bị lột da róc xương. Nhưng đến lúc thực sự gặp rồi thì lại phát hiện thật ra cũng chẳng phải như thế, sau khi chết bọn họ không xuống địa phủ, cũng không chịu hình phạt, ngược lại còn gặp được một vị thần tiên.

Vị thần tiên kia nuôi một chòm râu dê thật dài, tóc đã hoa râm, nhưng trên mặt lại không hề thấy dấu vết của năm tháng. Ông ta lăng không mà đến, rặt một vẻ hiền lành, nghe nói cảnh ngộ của hai người, cảm thấy thập phần thương cảm, liền dẫn Thường Gia Tứ và ca ca bay lên trời, tiến vào một tòa cung điện trong đám mây. Thần tiên râu dê nói Gia Tứ có thể kể hết từng nỗi oán khổ của bọn họ ở chỗ này, đến lúc đó, tự sẽ có người giúp hai huynh đệ chủ trì công đạo.

Tòa cung điện này thật sự rất lớn, rất rất rất đẹp, tường vách thì gấm vóc, lầu gác thì hoa lệ, chỉ dựa vào học thức của Thường Gia Tứ thì khó có thể miêu tả được. Hắn chỉ biết là, trong mộng mình cho rằng động phủ thần tiên chính là dáng dấp như vậy, không, có lẽ ở đây còn lớn hơn gấp trăm lần, đẹp hơn gấp nghìn lần so với suy nghĩ của mình. Phóng mắt nhìn ngắm ngân quang trước mắt, vô biên vô hạn, giữa cung điện lầu các mây mù lượn quanh, mây bao lấy núi, núi lại vòng quanh lầu, dưới lầu còn có mây, khúc chiết uốn lượn tung hoành miên man. Ngọc đài, ngân khuyết, nguyệt cung, tiên cảnh cùng lắm cũng chỉ như vậy.

Thần tiên râu dê dẫn Thường Gia Tứ và Thường Vượng tới một chỗ dưới đài cao trước thiên điện rồi dừng bước. Từ xa nhìn lại, trước đài xúm lại tầng tầng lớp lớp người, trộm nhìn thì thấy vị nào vị nấy cũng tiên phong đạo cốt, xuất trần bạt tục, khiến cho người ta tự ti mặc cảm.

Nghĩ cũng đúng, bọn họ đều là thần tiên mà.

Mà Gia Tứ và ca ca vừa xuất hiện, những thần tiên vốn đang nhìn chằm chằm lên đài cao lại nhao nhao trông lại hướng bọn họ, ánh mắt lộ ra các loại thần sắc nghi hoặc, sửng sốt, bất mãn, còn có chút ý xem thường không thể che giấu, dường như hai vị trước mắt là thứ giống loài hạ cấp thấp hèn nào đó, bây giờ đến đây có thể làm dơ khu vực của bọn họ.

Phàm nhân?

Nhân giới tại sao lại ở chỗ này…

Ai làm đấy… Làm càn… Không biết chừng mực…

Đoản mệnh… Con sâu cái kiến…

Lời nói đứt quãng, mơ hồ, ẻo lả từ xung quanh truyền vào tai Gia Tứ. Hắn nghe không hiểu lắm, nhưng lại bị khí thế tràn tới từ bốn phương tám hướng làm cho bức bối, nhịn không được cúi người xuống, sợ hãi quay đầu nhìn về phía vị thần tiên râu dê bên cạnh cầu giải đáp.

Nhưng thần tiên râu dê lại đang nhíu mày nhìn về nơi xa, căn bản không hề chú ý tới tình cảnh lúng túng của hai huynh đệ, điều này khiến cho Gia Tứ trong lòng mới an ổn chút ít lại không khỏi bắt đầu thấp thỏm không yên.

Bỗng nhiên, phía chân trời hiện lên vài đạo lưu quang sáng chói, có điều thoáng cái đã đến trước mắt.

Mọi người vốn đang bàn tán về Gia Tứ và Thường Vượng thấy cảnh tượng kia, lập tức chuyển hết sự chú ý qua bên đó.

Những ngày này ca ca Thường Vượng sớm đã thần hồn nát thần tính*, nghe thấy dị động lúc này liền sợ tới mức ôm đầu ngồi xổm xuống, cho rằng đây là yêu vật đột kích gì đó, đệ đệ Gia Tứ thì khá hơn hắn nhiều, còn có thể miễn cưỡng to gan nhìn.

*Gốc là “thảo mộc giai binh” (草木皆兵), có nghĩa trông gà hoá cuốc, thần hồn nát thần tính, cỏ cây đều hóa thành binh lính (Phù Kiên thời tiền Trần dẫn binh tấn công Đông Tấn, tiến đến lưu vực sông Phì Hà, leo lên thành Thọ Xuân nhìn ra xa, thấy quân Tấn đội hình chỉnh tề, lại nhìn ra núi Bát Công xa xa, thấy cỏ cây trên núi mà tưởng toàn là quân Tấn, cảm thấy sợ hãi. Sau này dùng thành ngữ này chỉ lúc hoang mang, trông gà hoá cuốc).

Chỉ thấy lưu quang bay tới như ánh sao kia hạ xuống đài cao trước mặt, vầng sáng tản đi, hiện ra mấy người. Vừa thấy bọn họ, một đám thần tiên xung quanh vừa rồi còn ra vẻ kiêu ngạo ưỡn ngực thẳng lưng lại khuỵu hai chân, ào ào quỳ xuống một đống, miệng nhao nhao cung kính chào hỏi, động tĩnh như núi thở biển gầm dọa Gia Tứ kêu to một tiếng.

“Bái kiến môn chủ…”

“Bái kiến trưởng lão…”

Đám thần tiên vừa dứt lời, một giọng nói xa xăm bát nhã vang lên từ trên đài, đến từ một vị nam tử trẻ tuổi.

“Đứng lên đi…”

Chờ mọi người đang quỳ đứng lên hết, giọng nói kia lại vang lên.

“Từ Phong phái và Ung Hòa chưởng môn đã tới? Tại hạ… Đông Thanh Hạc.”

Gia Tứ nỗ lực rướn cổ lên nhưng vẫn không thấy rõ dáng vẻ của nam tử đang nói chuyện, nguyên do là vì một vị đại hán cường tráng uy vũ như dãy núi đang cố gắng hết sức che trước người y, khiến Gia Tứ chỉ có thể nhìn thấy một vạt áo xanh lam lộ ra sau lưng đại hán. Thứ xiêm y kia không biết được dệt từ vải gì, khẽ bay theo gió, như gấm như sa, như có như không.

Sau khi vị thần tiên tên “Đông Thanh Hạc” kia tự giới thiệu, mấy người mặc áo dài màu tím tro liền thả mình nhảy lên đài, dẫn đầu là một vị nam tử trung niên thân hình mập mạp, vừa hiện thân liền thập phần khách sáo chắp tay với mấy người trước mặt.

“Có Hòa mỗ đây, Đông môn chủ hữu lễ, các vị trưởng lão Thanh Hạc môn hữu lễ.”

Lễ này của gã không tính, phía sau còn thêm một đống lời thừa, đều là nịnh hót ca tụng, khiến đại hán uy vũ kia mất kiên nhẫn quát bảo ngưng lại, nói: “Hòa chưởng môn, chính ngươi nói bắt Thẩm Uyển Hưu xong sẽ đưa về Thanh Hạc môn của chúng ta đấy, hôm nay môn chủ của chúng ta đáp ứng sở cầu của ngươi, tự mình đến tiền điện lĩnh người, ngươi hãy mau mau giao hắn ra đây đi.”

“… Xem ta kìa xem ta kìa, nhất thời sơ ý, để lỡ chánh sự.”

Tay Hòa chưởng môn mập mạp kia nghe xong mấy lời không khách khí của đại hán, vừa bồi tội vừa móc ra một cái tử đỉnh từ trong tay áo, miệng lẩm bẩm giây lát, trong đỉnh liền cuồn cuộn thoát ra một đám sương mù, từ vô hình đến hữu hình, cuối cùng từ bên trong lăn ra một người bị trói gô lại! Người nọ bị thương toàn thân, vừa rơi xuống đất định giãy giụa, lại bị đệ tử bên cạnh Hòa chưởng môn bắt được.

Đại hán uy vũ nhíu mày tiến lên, như muốn nhận người về, Hòa chưởng môn lại không thả, quay đầu về phía vị Đông môn chủ kia bắt đầu lan man lải nhải, lời lúc này cũng không phải lảm nhảm lấy lòng, mà là sụt sùi như lên án.

Gia Tứ nghe đến hỗn độn, đại ý kiểu cái người bị trói chặt kia là tên đại bại hoại, chẳng những hại chết thân quyến của vị thần tiên béo này, còn làm rất nhiều chuyện xấu khác, sớm đã rước lấy một cơn tức giận của nhiều người. Thần tiên béo lúc này đưa hắn về sư môn ban đầu, chính là hy vọng Đông môn chủ trước mắt có thể thực hiện lời đã hứa lúc ấy, trừng trị tên phản đồ Thanh Hạc môn này trước mặt mọi người, dù sao Đông môn chủ phẩm tính cao thượng, nói luôn giữ lời vân vân và mây mây…

Gã cứ lải nhải như vậy, chưa nói mọi người phía dưới đài bực bội, chính Gia Tứ cũng cảm thấy màng nhĩ có chút đau đớn.

Lúc này bên Đông môn chủ lại đi ra một người, đã cắt đứt mấy lời thao thao bất tuyệt của tên gia hỏa này.

“Hòa chưởng môn luôn mồm muốn môn chủ của chúng ta xử lý Thẩm Uyển Hưu, nhưng ngài ngay cả Phược Yêu Liên (dây xích trói yêu) cũng dùng với hắn rồi, mọi người đều biết dây xích này một trói gãy xương, hai thắt đứt gân, ba trói ngay cả thần hồn cũng phải nát. Tính mạng Thẩm Uyển Hưu nhờ ngài ban tặng đã qua chín thành*, còn cần môn chủ của chúng ta động thủ sao?”

*Theo phỏng đoán riêng của mình, âm phủ có mười điện, đi qua hết mười điện sẽ được đầu thai sang kiếp khác, nên cách nói “đi qua chín thành” là chỉ việc đã thân tàn ma dại, cận kề cái chết.

Nam tử nói chuyện mặc một thân áo trắng, trong tay cầm quạt xếp, tướng mạo mặc dù chưa trưởng thành, giọng nói cũng mềm mại êm ái, nhưng trường thân ngọc lập (chỉ dáng đứng thẳng), khí thế bức người. Lúc khoát tay, tên đại bại hoại vốn vẫn đang bị vây khốn dưới tay thủ hạ của thần tiên béo liền thoát khỏi sự khống chế của đối phương, ngã xuống bên chân người áo trắng, nhanh đến độ đừng nói những đệ tử kia, ngay cả Hòa chưởng môn cũng không kịp phản ứng.

Mà tên đại bại hoại kia vừa rơi xuống đất, xiềng xích trói chặt trên thân găm sâu vào thịt cũng bị cắt thành mấy đoạn, có vài chỗ bị đứt đến độ gió thổi là tan.

Người áo trắng thấy vậy, chỉ lắc lắc quạt xếp, rồi từ từ lui về bên cạnh Đông Thanh Hạc.

Hòa chưởng môn ngây ra như phỗng mà nhìn pháp bảo kiên cố nhất trong môn phái của mình bị người ta phá dễ như bỡn. Gã đè nén lửa giận trong mắt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói, “Đông, Đông môn chủ, Hòa mỗ vô ý dụng tư hình với phản đồ của Thanh Hạc môn ngươi, chỉ là lúc ấy tình huống nguy cấp, hành động bất đắc dĩ mà thôi.”

Nói xong, gã liền nói đến từng chuyện đã xảy ra một.

Mấy ngày trước, gã nhận được tin tức dưới chân một ngọn núi tên là Tiểu Bình sơn ở Nhân giới có yêu thú làm loạn liền đuổi tới, đến đó chỉ thấy thôn trang dưới chân núi bị thiêu hủy toàn bộ. Mặc dù không thấy bóng dáng yêu thú, nhưng trong một vùng tàn tro lại phát hiện tung tích Thẩm Uyển Hưu. Hòa chưởng môn liền cùng đệ tử bắt giữ, tróc nã đến Thanh Hạc môn.

“Ta biết mấy vị trưởng lão nhất định sẽ hỏi tại sao Hòa mỗ hoài nghi yêu thú hủy hoại thôn trang có liên quan đến Thẩm Uyển Hưu, vậy các ngươi thử nhìn xem…” Nói đoạn, Hòa Ung phân phó đệ tử cấp dưới đưa một người lên.

Chỉ thấy người nọ là một thiếu niên, sắc mặt tái xanh, hai mắt nhắm nghiền, giống như đã chết, lại nhìn phần ngực cậu ta, chính giữa vắt ngang một lỗ thủng lớn bằng cái chén ăn cơm, vẫn còn rỉ máu đen ra bên ngoài, thấy mà giật mình phát hoảng.

Nhiều người Thanh Hạc môn nhìn cảnh này, sắc mặt nhao nhao biến đổi.

“Đây không phải Thanh Khê sao?”

“Sao Thanh Khê lại biến thành như vậy…?”

Người áo trắng cũng vội vàng tiến lên, ngồi xổm xuống kiểm tra thiếu niên kia một phen, một hồi lâu sau quay đầu lại bẩm báo với Đông Thanh Hạc ở nơi xa: “Môn chủ, Thanh Khê vẫn còn thở.”

“Hòa mỗ bất tài, nhưng do vài lần duyên phận vẫn còn nhớ vị tiểu ca này là tiểu tư (tay sai vặt) thiếp thân (luôn kè kè bên cạnh) của Đông môn chủ.” Hòa chưởng môn đúng lúc nói.

Đông Thanh Hạc mở miệng: “Đúng vậy, không biết Hòa chưởng môn tìm được cậu ấy ở nơi nào?”

Hòa Ung nói: “Cậu ta gục bên trong cái thôn hỗn loạn đằng kia, được đệ tử của ta phát hiện rồi cứu. Hòa mỗ kiểm tra thương thế của cậu ta, người người đều biết, chư vị Thanh Hạc môn đều có Phi Hạc phù do môn chủ thân truyền hộ thể, làm sao có thể bị yêu thú bình thường gây thương tích? Mà miệng vết thương trên ngực vị tiểu ca này lại dính không ít dịch nhờn Tử Kim, cái đó chỉ hung thú ma đạo Đào Ngột mới có. Nên biết, Thẩm Uyển Hưu năm đó sau khi phản bội Thanh Hạc môn, liền nhập ma đạo, vừa vặn hắn lại biết được phương pháp phá bỏ Phi Hạc phù, vì vậy…”

Mắt Hòa Ung vừa ngó Thẩm Uyển Hưu lăn lộn trên mặt đất, vừa cười nhìn về phía Đông Thanh Hạc.

“Hòa mỗ vẫn nhớ như in Đông môn chủ năm đó nói, ‘Nếu còn tái phạm, nhất định tự tay giết chết, tuyệt không nhân nhượng’… Không biết giờ phút này, ý môn chủ như thế nào?”

Mấy người trên đài nghe thấy lời này cùng nhau nhíu mày, mà dưới đài tức thì vang lên tiếng nghị luận râm ran.

Sau nửa ngày, một bóng người xanh xanh chậm rãi bước ra từ sau lưng đại hán uy vũ.

“Đúng vậy, quả là ta đã từng nói thế, nhưng Phi Hạc phù chỉ là một khẩu quyết hộ thể dễ hiểu trong môn phái mà thôi, người ngoài biết phá cũng không ít, mà ma đạo nhiều người, chỉ dựa vào việc này đã xác định Thẩm Uyển Hưu cố ý thả yêu vật phá hủy thôn trang của phàm nhân, thì không khỏi nóng vội.”

Đông Thanh Hạc nói không nhanh không chậm, người nghe dưới đài lại liên tiếp gật đầu.

Mà Hòa chưởng môn kia cũng đang gật đầu, như đã sớm đoán được y sẽ nói thế này.

“Đúng đúng, Đông môn chủ là người cẩn thận chu toàn, Hòa mỗ làm việc đúng là nên có chứng cớ, bằng không nếu truyền đi, sẽ làm ô uế đại danh luôn luôn quang minh lỗi lạc, nhất ngôn cửu đỉnh của môn chủ!”

Nói đoạn liền ra hiệu với một góc phía dưới đài.

Mà môn chủ thần tiên kia rốt cuộc cũng hiện thân, khiến Thường Gia Tứ đang muốn nhìn cho cẩn thận, thì chợt thấy mình bị người ta lôi đi, tiếp theo cả người Thường Gia Tứ bay lên, sau mấy phen điên đảo liền “bịch” một cái, ngã xuống chỗ trung tâm cái đài cao kia!

Thường Gia Tứ: “…?????!!!!!”

Lời editor:

Như đã nói, Vũ sẽ để dành, cho nên mỗi tuần chỉ post 1 chương duy nhất, dần dần làm được nhiều hơn mới tăng lên 2-3 chương/tuần.

Vũ rất thích tu chân, và đây là bộ tu chân đầu tiên Vũ làm, nên cũng không hi vọng bị đem đi lung tung. Vũ nhắm bộ này từ 29/06/2017, đến hôm qua post mục lục (29/11) là tròn 5 tháng. Thực ra dự định ban đầu là thôi đợi xem có ai hốt không thì qua dựng lều hóng cho nhàn, mà mãi chẳng có ai, mình thì sốt ruột, nên quyết định sẽ hốt em nó. Thêm nữa là làm mấy hố đang dở kia hơi chán, nên đổi gió tí, khi nào có hứng trở lại sẽ quay về edit tiếp, hehe.

Bộ này cũng không hoàn hảo gì cho cam, hợp ai thì người đó đọc, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! 

[Đam Mỹ] Biệt Lai Vô Dạng – Chương 16

Chương 16

Con ngõ vắng ác liệt

Edit : Động Bàng Geii

Mộc Cận một đường kéo Lạc Ngữ Thời tới cuối góc hành lang lầu bốn, Lạc Ngữ Thời sống chết nhất quyết không chịu vào nhà vệ sinh nam, cứng đầu như trâu mà cố gắng gỡ bàn tay Mộc Cận ra.

“Buông ra!”

Mộc Cận quả nhiên nới lỏng tay ra, quay lại trừng Lạc Ngữ Thời: “Cậu phát điên cái gì?”

Lạc Ngữ Thời giận đến tái mặt, hô hấp kịch liệt: “Là hắn thiếu đánh.”

Mộc Cận sớm đã nghĩ đến khi chuyện bài viết kia xảy ra, Lạc Ngữ Thời thể nào cũng sẽ có ngày trở nên khó chịu như vậy. Chính là anh còn chưa kịp ra mặt đòi lại công đạo cho Lạc Ngữ Thời, Lạc Ngữ Thời đã tự mình xông pha ra chiến trường rồi.

“Cho dù là hắn thiếu đánh, hiện tại loại tình huống này, cậu cũng không thể không nói hai lời liền đánh người. Hành vi của cậu trong mắt của mọi người chính là thẹn quá hoá giận, bọn họ về sau sẽ càng nói khó nghe hơn.”

Lạc Ngữ Thời vẫn là bộ mặt căm tức, cục tức nuốt không trôi, mặt cũng trướng đến đỏ bừng.

Mộc Cận hướng cậu răn dạy: “Hiện tại cậu cần nhất chính là bình tĩnh, đừng để ý bọn họ nói như thế nào. Cậu càng giải thích họ càng lấn tới, cậu không nói, bọn họ dần dần cũng sẽ cảm thấy nhàm chán thôi, chuyện này cứ như vậy liền qua đi.”

“Đạo lý này tôi đương nhiên hiểu, nhưng tôi chính là nuốt không trôi giọng điệu của hắn.”

Mộc Cận hít một hơi: “Hắn nói gì với cậu?”

Lạc Ngữ Thời cả giận nói: “Hắn nói cho tôi hai mươi đồng, cùng hắn ra ngoài thuê phòng.”

“Mẹ nó muốn chết!” Mộc Cận mắng một tiếng, xoay người bỏ đi. Lạc Ngữ Thời vội vã ngăn anh lại: “Anh đi đâu vậy?”

Mộc Cận oán giận nói: “Có thể đi đâu? Đánh chết thằng ất ơ kia.”

Lạc Ngữ Thời bất đắc dĩ nói: “Không phải anh vừa mới nói tôi cần phải bình tĩnh sao?”

Mộc Cận cả giận nói: “Bình tĩnh cái rắm! Đây là chuyện có thể bình tĩnh sao? Vừa rồi nên đánh chết hắn mới đúng.”

Lạc Ngữ Thời giữ chặt cánh tay của Mộc Cận khuyên nhủ: “Quên đi, anh cũng bớt nóng, lát nữa còn phải lên lớp.”

Mộc Cận nghe Lạc Ngữ Thời nói xong, tâm tình dần dần hồi phục lại. Anh hướng Lạc Ngữ Thời dặn dò: “Trong trường học có một đám lưu manh hay bắt nạt kẻ yếu, bọn họ không dám làm gì tôi, chỉ biết đánh chủ ý lên người cậu. Trong khoảng thời gian này cậu đề phòng bọn chúng một chút, nếu có người khi dễ cậu, cậu cứ nói với tôi, tôi đánh chết bọn họ.”

Lạc Ngữ Thời cẩn thận mà nói: “Ngày hôm qua…”

Mộc Cận đánh gảy lời cậu: “Ngày hôm qua chuyện gì cũng không có.”

Lạc Ngữ Thời thả lỏng tâm tình, từ chiều ngày hôm qua đến giờ cậu đều luôn bất an, không yên lòng chút nào, hiện tại rốt cuộc cũng có thể thả lỏng xuống. Cậu chậm rãi nói: “Cảm ơn anh…”

Mộc Cận giật mình, nhìn về phía Lạc Ngữ Thời trong mắt dần dần bịt kín một tầng tình cảm không dám thừa nhận.

“A, cảm ơn cái gì, cùng tôi… Không cần phải khách khí như vậy.”

Lạc Ngữ Thời hơi hơi gật đầu, lách qua bả vai Mộc Cận, đi xuống lầu trước. Mộc Cận nhìn theo bóng dáng rời đi của Lạc Ngữ Thời, một ngụm chua xót nghẹn ở yết hầu, hoá thành một trận thở dài đau lòng.

——————

Giờ học kết thúc, Lạc Ngữ Thời ngồi trong phòng ngây người một lát, chỉ cần học, liền là tĩnh tâm. Cậu không muốn trở về kí túc xá, chịu ánh mắt lạnh nhạt của người khác, tình nguyện ngồi một mình ở lớp học, ngồi tới hừng đông.

Nhưng cậu vẫn là không thể không đứng dậy thu dọn đồ vật, trở lại kí túc xá, đi tới cửa lại nghe thấy những người khác đang nói chuyện với nhau.

“Lạc Ngữ Thời còn chưa về?”

“Phỏng chừng lại đi ra ngoài tiếp khách rồi.”

“Cậu xem cậu nói cái gì? Người ta tốt xấu gì cũng là người đứng đắn lấy tài nghệ đi kiếm tiền, không thể xem thường người ta được a.”

“Tay nghề, tôi xem… Kỹ thuật miệng của cậu ta còn kém nhiều lắm.”

“A ha ha…”

Lạc Ngữ Thời tránh ở phía sau lẳng lặng nghe, không nói một lời, không la một tiếng. Hồi lâu, tiếng cười nhạo bên trong phòng kí túc xá vang lên, cậu yên lặng buông chìa khoá đang chuẩn bị mở cửa xuống, xoay người rời khỏi kí túc xá.

Lạc Ngữ Thời dọc theo vườn trường đi ra đường phố, không mục đích đi về phía trước. Cậu không biết mình muốn đi đâu, cũng không biết bản thân có thể đi nơi nào. Cậu tựa như một đứa trẻ bị cả thế giới quay lưng, ở bên ngoài thành phố yên tĩnh không tiếng động một mình đi trên đường.

Cách một con ngõ nhỏ, đột nhiên bên cạnh Lạc Ngữ Thời xuất hiện thêm một nam sinh diện mạo tục tằng. Người nọ xông về phía trước, tóm lấy cổ của Lạc Ngữ Thời, bịt kín miệng cậu lại.

“Ngô…”

Lạc Ngữ Thời liền ý thức được bắt đầu giãy dụa lên, chính là bỗng nhiên lại xuất hiện thêm một nam sinh khác, đem cánh tay vây khốn lấy cậu, hai nam sinh lớn tướng cùng đem Lạc Ngữ Thời kéo vào trong căn ngõ nhỏ, đem cậu ném ném lên trên đống rác.

“Các anh là ai!”

Lạc Ngữ Thời một bên rống lên một bên chống tay đứng dậy, nam sinh đứng bên trái Lạc Ngữ Thời đá một cước vào trước ngực cậu, khiến cậu một lần nữa ngã lộn nhào trên đống rác: “Thành thật một chút.”

Nam sinh đứng bên phải hướng về phía trong của con ngõ vỗ vỗ tay: “Dao, người tóm được rồi.”

Lạc Ngữ Thời nhìn theo ánh mắt người nọ về phía đó, chỉ thấy Diêu Tiểu Dao dẫn đầu thêm hai nam sinh khác, lắc lư tiến tới.

“Là cô?”

Diêu Tiểu Dao cười lạnh một tiếng: “Là tôi, tôi chờ nhiều ngày như vậy, hôm nay cuối cùng cũng có thể đem cậu bắt lại đây.”

Lạc Ngữ Thời nhìn quanh một lượt, tổng cộng có năm người. Cho dù đem Diêu Tiểu Dao bỏ ra, vẫn còn lại bốn đại nam sinh khoẻ mạnh đứng đó. Cứng đối cứng, cậu căn bản không phải là đối thủ.

“Diêu Tiểu Dao, cô căn bản không cần thiết phải làm như vậy, tôi và Mộc Cận trong lúc đó không có gì. Mộc Cận anh ta không phải là đồng tính luyến ái, điểm này cô so với tôi không phải càng rõ hơn sao?”

Diêu Tiểu Dao đi đến trước mặt Lạc Ngữ Thời, lộ ra vẻ mặt dữ tợn: “Tôi trước kia rõ ràng, nhưng là hiện tại lại không rõ lắm. Buổi tối ngày hôm đó hai người rốt cuộc đã làm những gì? Một chữ cũng phải nói rõ ràng cho tôi!”

Lạc Ngữ Thời giận dữ đứng dậy: “Tôi không phải đã nói với cô rồi sao, chúng tôi cái gì cũng không làm, cái gì cũng không có, cô hà tất phải làm chuyện này!”

Diêu Tiểu Dao bị Lạc Ngữ Thời đột nhiên đứng dậy doạ cho lùi về sau hai bước, cô cắn chặt răng, lại cất bước tiến tới cả giận nói: “Cậu còn không chịu nói sự thật đúng không?”

“Tôi nói chính là sự thật.”

“Phan, đánh nó cho tôi.”

Từ trong đám nam sinh tiến ra một tên vẻ mặt lưu manh gọi là ‘Phan’, hắn đứng trước đống rác, là nơi cách Lạc Ngữ Thời gần nhất. Diêu Tiểu Dao vừa dứt lời, tên lưu manh kia liền một cước đá lên tay Lạc Ngữ Thời, khiến cậu té nào vào bên cạnh đống rác khoảng vài xen ti.

Lạc Ngữ Thời bị đá bả vai, chớp mắt cả người đều tê dại. Thừa dịp cậu vô lực phản kháng, ba tên còn lại liền tiến tới, bao vây lấy Lạc Ngữ Thời.

Bọn họ một đám vung mạnh nấm tay, tựa như vũ bão trút hết lên người Lạc Ngữ Thời. Tên lưu manh cùng hai nam sinh khác thậm chí còn không ngừng dùng mũi chân đá lên bụng Lạc Ngữ Thời.

Lạc Ngữ Thời trái bị người đá phải bị người giẫm, cậu dùng hai tay ôm chặt lấy đầu mình, đem cả cơ thể tận lực lui thành một quả cầu. Nhưng cho dù có là vậy đi nữa, những người đó vẫn dùng nắm đấm cùng mũi chân phá tan đi lớp phòng hộ của Lạc Ngữ Thời, đánh vào những chỗ yếu hại trên người cậu.

Tên lưu manh một cước trực tiếp đá tới trên mặt Lạc Ngữ Thời, Lạc Ngữ Thời khuôn mặt đều ngửa về phía sau, nhịn không được ói ra một ngụm máu tươi.

Mắt thấy Lạc Ngữ Thời sắp không chịu nổi nữa, một người nam sinh tên Giáp Khắc Nam nổi lên lòng trắc ẩn: “Dao, người này sắp không được rồi, nếu không đừng đánh nữa.”

Diêu Tiểu Dao cúi đầu nhìn qua thương thế không hề nhẹ trên người Lạc Ngữ Thời, phất phất tay để cho đám người kia dừng lại: “Được rồi, đừng đánh nữa.”

Cô đi đến trước mặt Lạc Ngữ Thời ngồi xổm xuống, một phen nắm lấy mặt cậu  ngẩng lên: “Nói hay không?”

Lạc Ngữ Thời phun ra một búng máu, suy yếu nhìn về hướng Diêu Tiểu Dao: “Cô muốn tôi.. Nói cái gì… Tôi đều đã… Nói qua… Tôi cùng Mộc Cận trong lúc đó cái gì cũng không có… Cô rốt cuộc… Muốn tôi nói cái gì…”

Đối mặt với câu trả lời bướng bỉnh của Lạc Ngữ Thời, Diêu Tiểu Dao càng thêm tức giận.

“Còn không muốn nói?” Cô một phen tóm lấy Giáp Khắc Nam đẩy qua, lấy điện thoại của mình mở ra, chọn mục camera, “Anh, đi qua thao nó.”

Lời vừa nói ra, không chỉ có Giáp Khắc Nam bị đẩy ra, mà còn cả một thân đầy máu Lạc Ngữ Thời cũng kinh sợ. Cậu muốn động thân mình, giãy dụa đứng lên, hai người khác đã vội vàng tiến tới đè lại cánh tay cậu, khoá người cậu lại trên mặt đất.

“Dao…” Giáp Khắc Nam lộ ra bộ dáng khó xử, “Như vậy không tốt lắm đâu?”

Diêu Tiểu Dao thấy hắn bộ dáng khó xử, run rẩy thân mình mắng một câu, lại chỉ vào ba tên còn lại: “Các anh tới.”

Tên lưu manh kia sửng sốt: “Đừng đừng đừng, tôi không chơi, tôi cũng không có đam mê này…”

Diêu Tiểu Dao lấy bộ dạng lãnh đạo, đối với tên lưu manh thúc giục nói: “Anh có làm không?”

Tên lưu manh rối rắm nói: “Dao…”

“Làm hay không!”

Tên lưu manh bất chấp hô một tiếng: “Làm! Chuyển lên cấp trên không? Bà nội của em, tôi thật sự không có cách nào ăn nói…”

Tên lưu manh do dự một lát, rốt cuộc quyết định hướng tới Lạc Ngữ Thời bước tới.

Lạc Ngữ Thời bị người giữ lại trên mặt đất, khuôn mặt bị lộ ra dính đầy bùn đất, trừ bỏ giày của tên lưu manh đang tiến tới, những thứ khác cái gì cũng không thấy. Nhưng chính là chỉ thấy đôi giày, cũng đủ làm cậu sợ hãi đến cả người đều phát run.

Lạc Ngữ Thời liều mạng vặn vẹo giãy dụa, ý đồ muốn tránh khỏi ràng buộc của hai người phía sau. Nhưng bọn họ đương nhiên không cho Lạc Ngữ Thời có cơ hội này, lại một lần nữa hung hăng đè lại cậu ấn trên mặt đất.

Lạc Ngữ Thời nhìn thấy trên mặt đất còn dính máu do chính mình vừa mới nôn ra, mặc dù trong lòng đầy ngập phẫn nộ, nhưng thân thể muốn động cũng không thể động được.

Cậu căm phẫn nghiến chặt khớp hàm, gần như tự đem răng nanh cắn lên chính miệng của mình. Mắt thấy giày của tên lưu manh rốt cuộc cũng dừng lại trước mặt mình, Lạc Ngữ Thời nhảy dựng lên, một loạt đứng dậy đem đất cát dưới đất, hướng tới mặt của tên lưu manh ném tới.

Tên lưu manh không đoán trước Lạc Ngữ Thời ngay tại tình huống như vậy mà vẫn còn có khí lực lớn như vậy, nhất thời không có phòng bị, bị cậu trực tiếp ném cát thẳng vào mặt.

“ĐM!” Tên lưu manh che hai mắt lại, một cước cao vút đá vào mặt Lạc Ngữ Thời, đem người trực tiếp đá bay nửa mét, “Đem nó ấn chết cho tao!”

Ba người kia cùng nhau xông lên, đem Lạc Ngữ Thời kéo dài tới một bên. Một người phụ trách bịt kín miệng, một người phụ trách đè lại hai tay, một người phụ trách giữ hai chân cậu lại, mà tên lưu manh một phen xé rách áo Lạc Ngữ Thời, làm cho nửa người trên của cậu đều bại lộ trong không khí.

Bên tai tràn ngập lời nói khó nghe cùng chửi rủa của đám người kia, một tiếng xé rách quần áo vang vọng trong con ngõ nhỏ. Lạc Ngữ Thời phẫn nộ tới cực điểm, cậu một quyền đánh vào trên mặt Giáp Khắc Nam, lại bị tên lưu manh mạnh mẽ cho một cái tát. Tiếng vang truyền ra khỏi con ngõ, đưa tới người đi lại gần đó.

“Các, các anh đang làm cái gì!”

Lạc Ngữ Thời mạnh mẽ ngẩng đầu lên: Trịnh Hạo… Là Trịnh Hạo trong đám chó săn!

Trịnh Hạo hơi hơi giật mình mà nhìn thoáng qua Lạc Ngữ Thời đang bị người đặt trên mặt đất, trong lòng nhất thời lộp bộp một tiếng. Hắn lại nhìn thấy bên cạnh bốn nam sinh thân thể cao ráo, lớn tướng khoẻ mạnh, cùng người đứng bên cạnh đang ghi hình Diêu Tiểu Dao, lồng ngực nhảy lên không ngừng.

Nếu hắn không nhìn lầm, đám người này xác thật chính là xé áo Lạc Ngữ Thời. Hơn nữa Diêu Tiểu Dao còn đang đứng ở một bên giơ điện thoại, vẫn không hề nhúc nhích.

Trịnh Hạo thông minh kết hợp với bài viết trên diễn đàn mấy ngày trước, lập tức liền hiểu được mục đích của nhóm người này : họ là muốn cưỡng bức Lạc Ngữ Thời!

Khiếp sợ dâng trào, Trịnh Hạo đánh giá sơ lược một chút thân thủ của đối phương. Một người dẫn đầu, ba tay trợ đấm, còn một Diêu Tiểu Dao đứng xem náo nhiệt, tổng cộng có năm người đánh một người.

Đừng nói là một mình Lạc Ngữ Thời, chính là có thêm Trịnh Hạo đi nữa, bọn họ hai người cũng chẳng phải đối thủ.

Trịnh Hạo nhìn bộ dáng hung hăng của đám người, liền khiếp sợ tại chỗ. Đừng nói là bốn, chính là một chọi một, hắn cũng không thể thắng được người ta. Nếu tuỳ tiện đứng ra cứu người, rất có thể còn vạ lây đến chính mình. Chuyện không liên quan đến mình, không cần vướng mắc vào, đỡ phải xảy ra chuyện không muốn, cả đời đều bị liên luỵ.

Nghĩ như vậy, Trịnh Hạo ngoan ngoãn thu tâm lại, lui hai bước, xoay người rời khỏi.


Chuyện ngoài lề =v= : ai thích thể loại gương vỡ lại lành có thể đọc bộ này : Quy Túc